Vừa nhảy khỏi người Lâm Khắc, Y Sa Bối Lạp vội phủi lại nếp váy xộc xệch, rồi tò mò nhìn về phía bộ lạc, cất tiếng hỏi: "Sao lại tới đây? Địa bàn của người Đề Nhĩ làm gì có cứ điểm của chúng ta."
"Tới thăm một người."
Lâm Khắc hờ hững đáp, đoạn nhắm mắt lại, câu thông với bức tượng năm xưa hắn tặng cho Lôi Na để nàng sắp xếp người ra đón, tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.
Thế nhưng, khi một phần tâm thần vừa chuyển dời lên bức tượng, cảm nhận được hoàn cảnh xung quanh, nét mặt Lâm Khắc lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.




